Lời tâm sự
Lời tâm sự
Chào bạn, mình là Mai Huyền một sinh viên năm 2 đang từng ngày lớn lên cùng những con chữ, và cũng là người viết nên blog nhỏ này.
Mình đến từ đâu?
Mình sinh ra và lớn lên ở Thái Bình- nơi được biết đến với tên gọi quê hương của “chị Hai năm tấn” – nơi có những cánh đồng thẳng cánh cò bay, những buổi trưa hè rộn rã tiếng ve và những chiều đạp xe trên con đường đất đỏ quen thuộc. Quê hương đã cho mình một tuổi thơ đẹp, dạy mình sự nhẫn nại và trân trọng những điều giản dị – thứ đã theo mình suốt những năm tháng cắp sách đến trường.
12 năm – Chuyến tàu đầy ắp kỉ niệm
Nhìn lại, 12 năm học sinh của mình không chỉ là điểm số, bài kiểm tra hay những lần căng thẳng ôn thi. Đó là một chuyến tàu dài với hàng trăm kỉ niệm đẹp đến mức chỉ cần nhắm mắt lại là thấy rõ mồn một:
- Những ngày đầu tiên đến lớp: Cái nắm tay bỡ ngỡ làm quen bạn mới, rồi vô tình những người bạn ấy trở thành tri kỉ suốt 12 năm.
- Những giờ ra chơi: Cùng nhau ùa xuống căn tin mua ổ bánh mì, ngồi dưới gốc phượng già kể chuyện crush, chuyện thầy cô, chuyện mai này lớn lên muốn làm gì.
- Những mùa thi nước rút: Thức khuya học bài, cùng nhau ôn tập trong thư viện trường, có đứa ngủ gục trên sách, có đứa pha trà đá tiếp sức cho cả hội.
- Và những giọt nước mắt, nụ cười: Ngày bị điểm kém, ngày nhận giải thưởng cấp tỉnh, ngày chia tay thầy cô cuối cấp, ngày đứng dưới sân trường chụp bộ ảnh kỉ yếu – ai cũng cười mà mắt hoe hoe đỏ.
Đặc biệt, mình luôn nhớ mãi hình ảnh cô giáo chủ nhiệm cấp 3 – người đã cầm tay mình viết từng dòng phương trình, và nói: "Em có thể làm được, chỉ cần em đừng bỏ cuộc". Hay những lần cùng hội bạn thân "xả hơi" sau giờ học bằng những chầu kem, những buổi đạp xe vòng quanh thị trấn, hát vu vơ những bài hát của tuổi học trò. Đó là những điều nhỏ bé nhưng với mình là tất cả.
Hành trình ấy, dù có những lúc muốn buông xuôi vì áp lực, nhưng chính những kỉ niệm đáng trân trọng đó đã kéo mình lại, tiếp cho mình sức mạnh để bước tiếp.
Và rồi, mình trở thành sinh viên
Giờ đây, mình là sinh viên, tiếp tục hành trình học tập ở một môi trường mới, xa nhà hơn, xa bạn bè cũ hơn. Nhưng ngọn lửa với việc học và khát khao kết nối vẫn luôn cháy.
Blog này ra đời như một cách để mình:
- Lưu giữ những kỉ niệm: Viết lại những câu chuyện của quá khứ và hiện tại, để sau này nhìn lại vẫn thấy tuổi trẻ của mình thật sống động.
- Chia sẻ hành trình sinh viên: Từ chuyện học hành, phương pháp tự học, cách cân bằng việc học và làm thêm, đến những trải nghiệm "dở khóc dở cười" khi sống xa nhà.
- Tiếp tục tạo ra những kỉ niệm mới: Với hy vọng qua những bài viết, mình sẽ gặp được những người bạn mới, những người đồng hành mới, cùng nhau viết tiếp thanh xuân.
Nếu bạn cũng từng có một tuổi thơ đẹp, một quê hương để nhớ, một thời học sinh rực rỡ với biết bao kỉ niệm; hay nếu bạn cũng đang loay hoay trên ghế sinh viên như mình – hãy ghé blog thường xuyên nhé. Chúng ta có thể cùng nhau ôn lại kỉ niệm, và cùng nhau tạo nên những điều đẹp đẽ cho hiện tại.
Cảm ơn bạn đã ghé thăm góc nhỏ này. Hy vọng những câu chuyện của mình sẽ chạm đến trái tim bạn!
Huyền
Phạm Mai Huyền